Thứ Ba, 14 tháng 2, 2012

Tắm suối nơi thác nhỏ rừng hoang Ninh Thượng


Trong cái nắng hè nắng như đổ lửa của miền Trung, mời độc giả cùng theo chân bạn đọc Tay Lãng Du đến với thác nhỏ ở xã Ninh Thượng (huyện Ninh Hòa, Khánh Hòa) để ngâm mình dưới dòng nước mát lành. Du lich campuchia 

< Bao la đá núi và rừng hoang.

Qua cầu đá Trắng đẹp tuyệt, dòng suối Mơ trong vắt, những rẫy mía xanh ngát và rừng cây bạch đàn cao vút, thác Ninh Thượng hiền hòa hiện ra trước mắt giữa bao la đá núi và rừng hoang.
Nằm ở hạ nguồn của Thác Bay, thác Ninh Thượng được bao bọc bởi những cánh rừng còn rất hoang sơ mà chỉ có người dân địa phương mới biết được. Du lich nha trang Có thể tóm gọn về thác Ninh Thượng bằng một câu:  “Đẹp nhất vào mùa hè, rực rỡ hùng vĩ nhất khi mưa về”.

< Vượt Suối Mơ trong vắt để đến với thác Ninh Thượng.

Vào mùa nước lớn, ta chỉ có thể ngắm nhìn dòng thác ào ào tuôn chảy từ xa. Mùa này, cây cối đâm chồi nảy lộc, lan rừng, lộc vừng khoe sắc, cá núi nhiều vô kể nên người dân tha hồ buông lưới bắt cá, ếch nhái...

< Thác Ninh Thượng mùa ít nước.

Trong khi đó, mùa hè nước ít chính là cơ hội duy nhất trong năm để ngang dọc theo suối khám phá thác và... tắm mát.

< Đá khủng long.

Men theo suối lên thác, bên tai róc rách tiếng nước chảy, trước mắt tung tăng cá lượn, Du lich da lat vi vu trên đầu là gió rừng hòa cùng tiếng chim muông giữa bầu trời xanh trong…

< Những hồ nước tự nhiên dưới chân thác.

Mùa hè thác hiền hòa tung bọt trắng xóa, êm ả chảy len lỏi qua những tảng đá khổng lồ lạ mắt với những cái tên mộc mạc nhưng độc đáo như: ông Dựng, bà
Ngồi, đá Bàn Cờ, đá Khủng Long, đá ốc bươu...

Không có giây phút nào thư thái hơn khi đong đưa trên những tảng đá ngắm cảnh núi rừng bao la, nghe bản tình ca thác, gió và chim rừng. Xa xa, vài thanh niên thong dong nhịp cần.

Cá suối ngon, nước suối ngọt, như khẳng định chắc nịch của người dân địa phương: “Con gì bắt ở suối này ăn cũng ngon, nhưng phải nấu bằng nước suối!”.

< Máy nước thủy lực tự nhiên.

Để hòa mình hoàn toàn vào thiên nhiên, bạn hãy một lần thử tắm thác. Có rất nhiều hồ tự nhiên hình thành dưới chân thác Ninh Thượng, nước trong veo mát lành. Dòng thác nhỏ tuôn trào như những máy tắm thủy lực tự nhiên. Ghé lưng dưới một cái “máy tắm thủy lực” này,Du lich phu quoc  bạn sẽ nghe cảm giác mát rười rượi lan tỏa toàn thân, bao mệt nhọc như tan biến.

Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2012

Phiêu trên đỉnh đèo Hải Vân

Đèo Hải Vân nối Thừa Thiên - Huế với Đà Nẵng dài ngót nghét 20km,du lich thai lan  uốn lượn như một sợi dây thừng chênh vênh vắt qua các sườn núi. Gió mang hơi thở êm ả từ biển thổi qua từng mỏm đá, rì rào trên những rừng cây, tha thướt cùng mây trời…

Một ngày nắng đẹp, chúng tôi quyết định hành trình lên đỉnh đèo Hải Vân bằng xe máy, để thêm những cảm nhận về một trong những cảnh sắc tuyệt vời của đất nước Việt Nam mến yêu, và cũng để xem cuộc sống của những cư dân sống nơi đỉnh đèo.
Bên sườn núi là những thân cây rừng lâu năm rêu phong, mốc thếch vươn mình trổ lộc mới tháng ba sau những ngày rét mướt... Những xe chở khách du lịch thong thả leo dốc để rồi cùng dừng lại chốn đỉnh đèo chiêm ngưỡng dấu tích của tiền nhân nhiều thế kỷ trước trên con đường thiên lý Bắc Nam nhiều huyền thoại…

Vượt đèo bằng xe máy, cảm giác thật khác! Con đèo thật chẳng hổ danh là “thiên hạ đệ nhất hùng quan”, hùng vĩ và nguy hiểm hơn rất nhiều những gì tôi được chứng kiến khi ngồi trên tàu hoặc ôtô. Đường đèo, một bên là rừng cao, bên kia là vực sâu với những vách taluy dựng đứng. Trên sườn đèo, gió biển thổi vào lồng lộng. Nơi tôi đang đi cao hơn so với mặt nước biển tới gần 1.000m. Dưới chân là biển xanh, rì rào sóng vỗ.

Từ khi hầm đường bộ Hải Vân được đưa vào sử dụng, lượng xe cộ qua lại trên đèo đã giảm hẳn, còn lại chủ yếu là những xe máy, xe quá khổ, quá tải chạy trên cung đường đèo này. Con đèo hoang vu ít phương tiện giao thông đi lại trở thành địa điểm lý tưởng để những người ưa xê dịch mạo hiểm khám phá với những lối cua khúc khuỷu đến rợn người, một bên là lau lách um tùm, một bên là tiếng sóng biển ầm ào có một sức hút kỳ lạ đối với những người ưu thích sự kỳ vĩ.

Trong lịch sử triều Nguyễn, vua Minh Mạng (1791-1840) là người thích ngoạn du, cho nên dấu ấn của ông để lại nhiều nơi. Năm 1826 ông đã cho xây Hải Vân Quan, ông đã cho xây đá thành bậc ở những đoạn đường dốc cho dễ đi lại và ngay trên đỉnh đèo.

Phía trên cửa trạm gác quay về hướng bắc treo một tấm biển to bằng đá cẩm thạch khắc ba chữ Hán lớn “Hải Vân Quan”, và phía quay về hướng nam là biển đá với sáu chữ Hán “Thiên hạ Đệ Nhất Hùng Quan”.

Đường vòng vo uốn éo như rắn lượn, bám theo những sườn núi. Những khúc cua tay áo cứ liên tục nối đuôi nhau, hết khúc này tới khúc khác. Gương cầu được dựng lên rất nhiều ở những khúc cua. Vậy mà trước kia chưa có hầm thì tai nạn vẫn cứ diễn ra hằng ngày.

Cả đoạn đường đèo dài 24 cây số, từ chân đèo bên này sang chân đèo bên kia tôi đếm được tới hơn 40 miếu thờ ven đường.du lich campuchia Cứ vài chục mét lại thấy có một miếu nhỏ dựng ngay rìa đường, lạnh lẽo và u ám.

Chúng tôi đến đỉnh đèo, ghé vào một quán nước bên đường. Vợ chồng anh chủ quán Nguyễn Tư thân mật tâm tình: “Nhà tôi ở dưới Phú Lộc, dưới dân đèo bắc Hải Vân, lên đây buôn bán cũng được chừng hơn chục năm trời. Hồi trước sáng vợ chồng đèo nhau lên bằng chiếc xe 81 lúc 6 giờ, ở đây đến 7 giờ tối mới về. Sau thấy bất tiện quá nên chuyển hẳn lên đây dựng nhà. Giờ quen rồi không muốn xuống nữa!”.

Được biết, trên đỉnh đèo Hải Vân này có khoảng 16 hộ, chủ yếu là buôn bán nước giải khát, hàng lưu niệm, quán ăn và một số dịch vụ khác.

Còn lại khoảng 5-6 hộ sống lưng chừng đèo với vài tiệm vá xe, nước mui… cuộc sống cũng nhiều vất vả. Chị Nguyễn Thị Gái, ở Liên Chiểu, Đà Nẵng, lên đây cũng tầm chục năm kể: “Lúc hầm Hải Vân khánh thành, cuộc sống của chúng tôi cũng khá lao đao, bởi lượng người và xe giảm hẳn, tưởng phải bỏ nghề.

Nhưng rồi vì nhớ cuộc sống nơi mây ngàn gió núi này, vợ chồng con cái lại dắt díu nhau lên. Mở lại quán phở, cà phê tằn tiện sống qua ngày”.

Trước đây, khi hầm Hải Vân rậm rịch khánh thành, nhiều hộ dân buôn bán nơi đây sợ sẽ mất kế sinh nhai. Có nhiều hộ đã rời về quê cũ tính kế khác làm ăn, có người vào rừng đốn củi kiếm ngày mươi lăm ngàn nuôi gia đình. Chỉ còn lại một vài hộ bất chấp khó khăn cố gắng bám trụ lại, hy vọng vào một điều gì đó tươi sáng hơn.

Và bây giờ, những người dân ấy đã có được cuộc sống ổn định hơn, chắc chắn hơn nhờ vào lượng khách qua lại thường xuyên nơi đây.

Chị Lê Thị Hương bán đồ lưu niệm cho biết: “Ban đầu cũng chật vật lắm,du lich da lat một ngày bán được có một chiếc vòng giá năm ngàn, lấy gì nuôi 3 đứa con đang tuổi ăn tuổi học dưới nhà. Nhưng không bám trụ thì biết làm sao, rồi cuối cùng cũng qua cả. Bây giờ khách du lịch lên đây nhiều, buôn bán cũng khấm khá hơn”. Đang nói chuyện, chị Hương lại tất tả chạy đi vì có một đoàn khách sinh viên xúm xít bên quầy đồ lưu niệm của chị, nhìn những nụ cười trên nhiều khuôn mặt người dân nơi đây, chúng tôi biết cuộc sống êm đềm đã trở lại với họ.

Hiện tại lượng khách du lịch qua lại nơi đây tương đối đông, mỗi ngày cũng vài chục đoàn, chưa tính khách đi lẻ. Những cung đường khúc khuỷu vờn mây, nhìn về phía nam là thành phố Đà Nẵng trẻ trung và sôi động với vịnh biển xanh ngắt trong nắng, phía bắc là bãi biển Lăng Cô yên bình hiền hòa, trên đỉnh là Hải Vân quan với những làn mây trôi lờ lững chậm rãi, rất thích hợp cho tham quan, nghỉ dưỡng, tour đường dài, tour địa hình… và là một trong những thắng cảnh của miền Trung.

Một điều thú vị nữa là tình trạng chèo kéo khách, giành giật khách tuyệt nhiên không còn xảy ra như nhiều năm về trước. Đó là nhờ các chiến sỹ đồn biên phòng 224, thuộc Đồn Biên phòng TP Đà Nẵng.

Từ khi có sự xuất hiện của các chiến sỹ quân hàm xanh, nạn trấn lột, chèo kéo khách giảm hẳn. Để quản lý được 16 hộ dân đăng ký kinh doanh và khoảng 60 người bán hàng rong, ngoài những biện pháp nghiệp vụ được áp dụng trong những tình huống cần thiết, hàu hết các chiến sỹ biên phòng 224 đều tác động vào tình cảm, khuyên nhủ, tuyên truyền để họ có cách bán hàng lịch sự, hiệu quả, không làm ảnh hưởng đến hình ảnh du lịch nơi đây.

Từ trên đỉnh đèo có thể nhìn xuống vịnh Lăng Cô (Huế) với làn nước xanh trong phẳng lặng, xen lẫn màu trắng của những bãi cát phẳng lỳ.

Quay 180 độ, “Thành phố trẻ” Đã Nẵng hiện ra với những dãy nhà đều tăm tắp, nối nhau chạy dài quanh bờ biển. Nếu may mắn, bạn cũng sẽ được ngắm nhìn đoàn tàu Thống Nhất uốn lượn quanh đèo – một hình ảnh thi vị từng đi vào thơ ca, sử sách. Nơi đây thực sự là địa điểm lý tưởng cho những chuyến picnic cùng bạn bè và thử thách tuyệt vời cho những ai yêu thích thể thao mạo hiểm.

Chiều xuống trên đỉnh Hải Vân, chúng tôi chia tay với những hộ dân buôn bán trên đỉnh đèo, ánh nắng chênh chếch chiếu xuống con đường ngoằn ngoèo, như sợi dây mỏng mảnh ngăn cách núi cao và biển Đông lung linh phía dưới. 

Chúng tôi xuống đèo. Muôn vạn bóng đèn ở Đà Nẵng đã phát sáng, đẹp lung linh huyền ảo. Nhìn chẳng khác nào một dải lụa hồng nổi lặng lờ trên mặt biển Đông. Những chiếc thuyền câu mực trên biển cũng bật đèn, chiếu sáng lấp lánh mặt nước. Đèo sâu hun hút, tối thẫm, gió thổi ù ù như có cối xay bên tai. Thỉnh thoảng, đèn pha từ những chiếc ôtô ngược chiều chiếu vào sáng loá mắt, tôi chẳng còn nhìn thấy được đâu là đường. Những lúc như thế chỉ còn cách đứng tấp vào lề đường.

Tạm biệt những con người trên đỉnh hùng quan, nơi cuộc sống êm đềm và thong thả, du lich ha long nơi những nụ cười luôn tươi rói trên khuôn mặt họ, cho một niềm tin tưởng vào tương lai…

Thứ Năm, 9 tháng 2, 2012

Xa gần Nam Giang

1. Chả hiểu các ông nghệ sĩ bạn tôi mồm miệng ra sao mà thuyết phục được Du lich mien trung bà chủ Khách sạn Faifo tổ chức một chuyến đi chơi Nam Giang. Nhớ ông bạn già là tôi, hết ông này tới ông kia gọi điện thoại rủ đi khiến chiếc di động cũ kỹ của tôi nóng ran.

Khi tôi đến sân vườn khách sạn thì đã thấy dăm bảy ông vài ba cô đang quây quần bên hai chiếc bàn ghép lại. Các tay máy Hồ Xuân Bổn, Lê Hải, họa sĩ Nguyễn Thượng Hỷ, hai nhạc sĩ Nguyễn Đức và Quang Trung, nhà biên kịch Đỗ Tài, nhà thơ Phùng Tấn Đông, nhà báo Lê Anh Dũng, kỹ sư Lê Cảnh Hưng, kỹ sư Phạm Phước. Vài ba cô có vẻ đang nổi đình nổi đám quả thật xinh đẹp nhưng tôi không quen và cũng chẳng có ý định làm quen.

< Nhà Gươl của huyện Nam Giang.

Tôi già rồi, dẫu trái tim vẫn loạn nhịp khi mắt nhìn thấy một gương mặt xinh xắn, một làn môi gợi cảm, một dáng điệu thướt tha thì thời gian vẫn đưa cái barie ra, giữ một khoảng cách, ngăn không cho mình vượt quá giới hạn. Hỏi sao chưa đi thì bảo đang chờ “nhân vật chính” - là bà chủ khách sạn. Tranh thủ gọi một ly cà-phê, liếc mắt nhìn bức tường nước đang róc rách và hai cây lộc vừng với những dây đầy trái. Hoa lộc vừng bên hồ Gươm đẹp, ở bất kỳ đâu cũng đẹp. Những dây hoa ấy kết trái – những trái lộc vừng tròn tròn phơn phớt xanh rủ xuống tận đất, đẹp một cách khác thường.

“Nhân vật chính” xuất hiện, tươi tắn với chiếc sơ -mi màu tím Huế. Tôi vốn không biết đoán tuổi phụ nữ. Chợt nhớ lần nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu muốn biết tuổi cô bạn của tôi, vòng vo can chi mười hai con giáp hỏi cô ơi cô cầm tinh con gì! Tôi ước thiếu phụ tuổi ngoài bốn mươi, cái tuổi đối với người đàn bà như trái cây chín ửng trên cành, đằm thắm và ngọt ngào! Nụ cười của thiếu phụ tuyệt đẹp, làm sáng gương mặt của cô, làm lòng người đối diện với cô cười theo. Nhưng đuôi mắt người đẹp thì đã có nếp nhăn. Chợt nhớ câu thơ của nữ sĩ Xuân Quỳnh “Mỗi mùa thu hoa cúc vàng như trước/ Chỉ em là khác với em xưa”. Ừ, thì màu áo vẫn một màu tím Huế…

Xe rẽ vào quốc lộ 14B. Đường nhựa phẳng lì và sạch bóng, sạch tới mức tưởng như vừa quét. Thoáng cái đã tới Hà Nha - “Nước sông con đổ về sông cái/Anh trai Thu Bồn em gái Hà Nha/ Chiều nay hò hẹn đôi ta/ Mít non gởi xuống cá chuồn gởi lên”. Câu ca gợi một cảm giác xa xăm,Du lich ha long thế mà xe mới rời Đà Nẵng đâu chừng hai chục phút! Phía bên trái hướng xe chạy rừng cây xanh ngút mắt. Phía bên phải thấp thoáng một dòng sông - là sông Đăk Mi, sông Cái, sông Pờ Rằng đọc trại thành Giằng, sông Bung, hay sông Vu Gia? Hình như suốt chiều dài hơn hai trăm cây số, tên gì thì con sông ấy vẫn là nó, nuôi những bờ bãi, bồng bềnh những con thuyền trong ký ức, để về dưới này thì tách ra một dòng sông Yên đổ về Cầu Đỏ, một dòng hội lưu với Thu Bồn. Vậy là chúng tôi đang đi ngược dòng sông…

2. Bí thư Huyện ủy Chờ Rơm Nhiên đón chúng tôi, “Hôm nay chủ nhật, ngày nghỉ, mình giới thiệu với các anh thắng cảnh thác Grăng của huyện Nam Giang mình”. Không ai trong chúng ta không tự hào về quê hương. Nhưng không ai nói về một thắng cảnh của quê hương mình trìu mến như Bí thư Nhiên. Được biết ông Bí thư đã từng làm Chủ tịch huyện. Theo như quan sát của tôi, những người như thế thường quyết đoán, xử lý công việc nhanh và chính xác.

Thác Grăng, tiếng Cơtu nghĩa là “thác cá chiên”. Ông Bí thư bảo ngày xưa cái vũng dưới chân thác cơ man là cá chiên, có con tới bốn chục ký, vàng ươm. Còn cá chình suối, cá lăng- chục người ăn may hết nửa con! Tôi hỏi đó là ngày xưa, còn ngày nay thì sao? Một thoáng buồn trên mắt, bảo ngày nay không bằng ngày xưa! Ờ, sao ngày càng có nhiều cái không bằng ngày xưa thế không biết! Lại hỏi ông Bí thư gần cơ quan Huyện ủy có buôn làng nào còn nguyên vẹn không. Lại một thoáng buồn, bảo “134” hết rồi mà! “134” bảo phải “bốn bền vững” thế là nền vững, vách vững, cột vững, mái vững, thế là bê-tông và mái tôn! Câu chuyện giữa tôi và ông Bí thư là một câu chuyện buồn. Thật may ai đó đang kể một chuyện tiếu lâm, gây nên một trận cười bể rừng bể núi…

Xe tới gần chân thác. Con đường bậc thang len giữa rừng rậm đã xây tới tầng thác dưới cùng. Đôi chân đã mỏi đường đời không cho phép tôi đi theo anh em. Thoáng nghe bà chủ khách sạn nói với ông Bí thư chỉ nên làm con đường bê-tông tới thác dưới cùng thôi, còn từ đó nên căng dây để du khách bám vào leo lên mới thú vị. Mà sao không lát đá, gì chứ đá đâu có thiếu mà láng xi-măng? Chà, thưa bà chủ khách sạn lãng mạn, bà muốn nói gì tùy bà, nhưng cứ cái đà này không chừng những người thợ xây dựng còn bê-tông hóa cả rừng! Con người luôn khát khao những thứ mình chưa có, không có. Những mục tiêu, dù tốt đẹp, dù hướng thiện không phải lúc nào cũng trùng khớp với nhau. Ông trưởng phòng văn hóa yêu cầu bảo tồn. Nhưng yêu cầu của ông chỉ là lời nói, là văn bản. Còn đằng sau “134” là tiền, là xi-măng, là gạch, là tôn!..

Tôi ngồi lại dưới chân thác, lắng nghe tiếng chảy róc rách của nước len qua những tảng đá, những bụi rễ cây. Thời gian hòa vào tiếng róc rách của nước, tiếng rì rầm của cây, tiếng thở dài của gió. Mười một giờ, mười hai giờ, rồi một giờ trưa, vẫn không thấy bóng dáng người đi xuống. Tôi bấm điện thoại, từ chiếc loa vang lên tiếng thác nước ầm ào, tiếng cười ré. Bụng đói - “Đuổi mười con trâu đực không cực bằng chực một bữa cơm”! Tôi đoán phải có gì đặc biệt lắm mới khiến người ta quên cả ăn cơm. Tôi đoán phải có gì quyến rũ lắm mới giữ chân khách phương xa ở lại.

Lê Hải học và làm việc ở Nga tám năm, sang Mỹ bảy năm. Trong kho ảnh đồ sộ của Lê Hải không thiếu những bức ảnh đẹp. Mới rồi triển lãm ảnh về các di sản văn hóa thế giới, tuyển chọn còn hơn thi đại học, vậy mà Hải có mặt với hai tác phẩm. Hồ Xuân Bổn thành danh với bức “Ôm cả trời mây”, gót chân giang hồ in khắp mọi miền đất nước. Phùng Tấn Đông sáng nay xe máy từ Hội An ra, Nguyễn Thượng Hỷ từ Tam Kỳ về từ đêm hôm trước.

Đỗ Tài đang làm tượng cụ Huỳnh ở Thăng Bình bắt xe đò trực chỉ Đà Nẵng. Lê Cảnh Hưng, kỹ sư hải dương học một thời lênh đênh biển Bắc mơ màng những nàng mắt xanh tóc vàng. Phạm Phước, trước khi “gác kiếm” là Phó Giám đốc Sở Khoa học-Công nghệ Quảng Nam,Du lich trong nuoc khoe không thiếu xó xỉnh nào của đất Quảng mà Phước chưa từng biết, ngay từ thời chiến tranh đã đóng quân ở Hòn Kẽm. Đại tá Lê Anh Dũng ăn lương nhà báo ca ngợi cái đẹp bằng những vần thơ. Và hai ông nhạc sĩ luôn tôn thờ cái đẹp của giai điệu, của ca từ…

Khi những cặp mắt đã từng no nê với phong cảnh đẹp ấy vừa nhìn thấy tôi ngồi đợi dưới tán lá cây rừng thì những cái miệng tranh nhau hét. “Tuyệt vời!”, “Đẹp hãi hùng”! “ Đáng một chuyến đi”!... Tôi cười, gì chứ các ông văn nghệ sĩ hứng lên thì một tấc đến giời! Tôi đưa mắt nhìn Phạm Phước. Cái ông nhìn đâu, nhìn cái gì cũng ra quy trình công nghệ này thì tôi có thể tin. Phước gật gù “Đẹp thật ông ạ”! Rồi như để chứng minh, mọi người tranh nhau đưa máy cho tôi xem.

Trong từng chiếc máy ảnh, thác Grăng hiện lên. Không dàn dựng, không dụng công bố cục, chỉ là những bức ảnh của một người đi chơi bình thường. Thác Grăng hùng vĩ trong máy Hồ Xuân Bổn, nguyên sơ trong máy Lê Hải, thủy mặc trong máy Nguyễn Thượng Hỷ. Nước và đá, nước và rừng cây rậm rạp. Ánh sáng và bóng tối. Rừng cây vách đá và thứ ánh sáng mờ mờ tạo cho thác nước một vẻ huyền ảo. Nếu chỉ là thác, Grăng không chắc đẹp hơn những ngọn thác tôi đã nhìn đã ngắm. Nhưng trong cái hoang sơ của rừng, Grăng bí ẩn một cõi riêng tư. Tôi đã từng đặt chân tới những vùng đất khác nhau, cả trong nước và ngoài nước, ngắm nhìn những ngọn thác, mỗi thác một vẻ đẹp.  Nhưng bây giờ tôi tiếc. Chao ôi tôi tiếc thời gian đã qua, tôi tiếc bao nhiêu năm của tuổi trẻ tôi đã không lên thác Grăng…

3. Chúng tôi quây quần bên trong nhà hàng của Khách sạn Faifo 3. Ông Bí thư rót rượu tà vạt - rượu tà vạt nhậu với cá chình trộn rau răm. Rượu tà vạt nhẹ và thơm. Cá chình suối trộn rau răm sánh ngang hàng với bất cứ món nhậu danh tiếng nào. Cô giám đốc khách sạn mắt long lanh rót rượu, thì thầm “Say lên phòng nghỉ, phòng tiện nghi như ở Đà Nẵng!”. Ông Bí thư bảo chủ nhật, uống không say không về. Thì khi lên xe rời Đà Nẵng, Lê Hải tuyên bố tạm gác âu lo, tạm quên công việc mà! Nhưng rượu nhẹ thế này thì lúc nào mới say? Rượu và đàn bà, thứ này và thứ kia, cả hai cùng sóng sánh, cả hai đều có thể đổ quán xiêu đình! Phạm Phước bảo nhẹ vậy đẹp vậy chớ coi chừng say lúc nào không biết! Câu chuyện bên bàn rượu chuyện này chuyện khác chỉ một lúc lại quay về chuyện thác Grăng, về du lịch Nam Giang. Nghe ông Bí thư nói chuyên gia Nhật đang khảo sát giúp xây dựng sản phẩm du lịch cho huyện.

Làng Tà Bing sẽ là làng du lịch cộng đồng. Làng nghề truyền thống Giơ Ra sẽ là điểm đến cho những du khách say mê thổ cẩm. “Nhân vật chính” bảo thiên nhiên ban tặng cho Nam Giang thắng cảnh thác Grăng, giờ là lúc phải biến cái thắng cảnh ấy thành sản phẩm du lịch.

“Nhân vật chính” nhắm mắt mơ một phiên chợ Nam Giang gần thác, nơi những quầy hàng của người Cơtu, người Tà Riềng, người Ve khoe sắc, nơi những gánh rau rừng tươi xanh gọi mời, nơi những quả ươi không theo đường xuất khẩu mà ở lại chào mời du khách Đà Nẵng. Bữa cơm cho khách du lịch có bánh sừng trâu đặc sản, có món thịt nướng trong ống Dờ rá. Hơn một giờ xe ô-tô từ thành phố Đà Nẵng tới Nam Giang, từ phố xá tới đại ngàn. Xa hay gần?

Nguyễn Đức điểm vài nốt trên cây đàn guitar, bảo anh đã có “Đại ngàn Nam Giang” sau khi lên thác. Tiếng đàn guitar bập bùng âm hưởng của rừng của núi. Giọng Đức là giọng của núi của rừng. “Ơi tiếng suối róc rách bên mái gươl/ Cây lúa thấm đất thơm bàn tay em/ Thấp thoáng bóng núi nắng lưng đồi/ Khói bếp lam chiều nghe tiếng ai cười/…Du lich thai lan Ơi dòng nước thơm ngát như suối tóc em/ Nghe tiếng em hát thác Grăng mênh mang/Anh đã say đắm em gái non cao/Níu bước chân anh núi rừng Trường Sơn đại ngàn Nam Giang…